Có Một Nghề Mang Tên “Nghề Y”: Lời Tự Sự Của Những Trái Tim Quên Mình
Giữa những vất vả, hiểm nguy và cả những giọt nước mắt nơi ranh giới sinh tử, người bác sĩ vẫn lặng thầm cống hiến bằng tất cả sự tử tế. Bài thơ “Có một nghề” của Bác sĩ Nguyễn Duy Thắng (tháng 2/2026) là những thước phim đầy xúc động về màu áo blouse trắng tinh khôi – nơi y đức được nâng niu và niềm hạnh phúc được thắp lên từ chính những nỗi đau quặn thắt. Hãy cùng lắng nghe lời khẳng định đầy tự hào: “Chọn lại nghề – tôi vẫn chọn nghề Y!.”
Có một nghề
Tháng 2.2026
Bs. Nguyễn Duy Thắng – Hà Nội
Có một nghề được gọi là nghề y
Nơi vất vả, niềm vui và nước mắt
Nơi chia sẻ những nỗi đau quặn thắt
Nơi tột cùng của sinh tử, chia ly.
Có một nghề được gọi là nghề y
Biết bao người vẫn đang luôn mơ ước
Dù vất vả nhưng cùng nhau tiến bước
Cho cuộc đời bớt bệnh tật âu lo.
Có một nghề không được phép đắn đo
Bệnh nhân đớn đau như mình đau đớn
Cứu một sinh linh, khóc niềm vui lớn
Mong cuộc đời bớt đi những chia ly.
Có một nghề được gọi là nghề y
Nơi y đức được nâng niu trân trọng
Chia sẻ nỗi đau, thắp lên hy vọng
Đem lại niềm vui cuộc sống thần kỳ .
Có một nghề được gọi là nghề y
Bờ lu trắng ngày lại ngày tinh khiết
Quên bản thân, hy sinh vì công việc
Thương bao người có số phận không may .
Có một nghề luôn chia sẻ đắng cay
Và thương lắm bao bệnh nhân đau khổ
Có những lúc trái tim như tan vỡ
Bất lực nhìn người bệnh mãi ra đi .
Có một nghề được gọi là nghề y
Dù khó khăn luôn sống trong thầm lặng
Bên giường bệnh dù ngày mưa hay nắng
Cho cuộc đời luôn nở nụ cười tươi.
Có một nghề gắn bó cuộc đời tôi
Vất vả, hiểm nguy, tình người sâu nặng
Nếu cuộc đời còn cho tôi may mắn
Chọn lại nghề – tôi vẫn chọn nghề Y!.